Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Ngây

         Học trò ngày ấy "  ngây ngô",
Chân không dày dép, nắng mưa đội trời.
        Đến trường náo nức một thời,
Bao điều thầy dạy, một đời chưa quên.

Tú cầu

Vươn thẳng lên trời một đóa hoa
Hồng cầu đỏ rực dáng kiêu sa
Ngang dọc phân chia hàng lối thẳng
Ai dệt, ai thêm nét mượt mà

Sự

Chẳng phải giàu sang, cũng chẳng nghèo
Tiền nhiều, của lắm, cũng đi veo.
Nghĩa nặng tình sâu còn đọng mãi.
Trồng người sự nghiệp quý bao nhiêu.
                     Tác giả: Trần Thị Bích Thậm
Đọc thêm các bài

Em

        Mái trường vẫn mãi đẹp tươi,
Bạn bè lớp lớp nên người từ đây.
       Giàu nghèo tình nghĩa vẫn đầy,
Mong bạn vui, khỏe, mong thầy sống lâu.

Quê

            Quê em có một dòng sông,
Quanh năm nước chảy đỏ hồng chân đê.
            Gần xa ai cũng nhớ về,
Mái trường, " Hồng Thái", làng quê, những ngày.

Ước

          Ước gì trở lại ngày xưa,
Thầy là thầy của ước mơ một thời,
        Thầy cho chi thức làm người,
Thầy cho vốn sống vào đời hôm nay.

Học trò

Mái trường Hồng Thái năm xưa,
Biết bao kỉ niệm vẫn chưa phai mờ.
Vui sao cái tuổi học trò,
Vừa tinh nghịch, lại ngay ngô tức cười.

Về

           Trở về thăm lại trường xưa,
Phượng hồng thắp lửa, hương đưa gió đông.
           Trở về ký ức tuổi hồng,
Một - hai- ba ..."Tập tầm vông' thuở nào.
                       Tác giả: Đặng Thị Sửu
Đọc thêm các bài

Yêu

Biết mấy tin yêu mộ mái trường,
Đời vui, nhịp sống nghĩa yêu thương.
Nông nàn tiếp nhựa nâng chồi biếc,
Ấm áp tình người tỏa sắc hương.

Học trò

Học trò ngày ấy
Từ nhà tới trường
Trên mười cây số
Ngày lại ngày cứ cuốc bộ, thế thôi!

Năm

Đây Cáo Bình Ngô, Hịch Tướng Sĩ văn
Trang giáo án dở dang anh để lại,
Hăm hở lên đường, diệt thù mê mải
Có gặp sóng Bạch Đằng và mây ải Chi Lăng

7 b

     Hôm nay bánh kẹo chia tay
Ngày mai vạn nẻo chim bay tung trời
     Dặm đường non nước xa xôi
Mái trường Hồng Thái em thời chớ quên!

Gặp

       Bốn lăm năm gặp lại nhau,
Thầy xưa, bạn cũ, trước sau nghĩa tình.
      Người lận đận, người hiển vinh,
Thầy trò, bè bạn, nghĩa tình là hơn.

Trường

Xa cách bao năm mãi đợi chờ
Hôm nay cứ ngỡ chuyện trong mơ
Sân trường nhộn nhịp vui khôn tả
Lời thầy, tiếng bạn vẫn như xưa

Bài ca

Có một ngôi trường nhỏ
Phạm Hồng Thái - Thạch Đà
Có một người trò nhỏ
Chí lớn quyết xông pha.

Trường

Trò tóc đã điểm bạc
(Sắp tuổi cổ lai hy)
Từ khắp miền Nam Bắc
Hôm nay về hội trường.

Gặp

Bạc đầu, bạn học nay mừng gặp
Hoan hỷ, đường khôn xiết nỗi niềm
Hãy như tiết trống, thời lên lớp
Chuyện đời vinh nhục gác sang bên.
                  Tác giả: Bùi Văn Ngải
Đọc thêm các bài

           Phạm Hồng Thái mái trường quê
Khởi nguồn dẫn bước đi về cho tôi.
          Tuổi thơ trong trẻo một thời,
Tuổi thơ - bom đạn - một thời tuổi thơ.

Cốc

    Trở về mảnh đất Thái Nguyên,
Thăm hồ Núi Cốc, bừng lên nắng hồng.
    Công viên, nhạc nước, mê cung,
Lung linh sàn diễn, trập trùng ngàn cây.

Tin yêu

Hè về!
Để đất trời chói chang sắc nắng
Để sân trường da diết tiếng ve ngân
Để cánh phượng hồng nồng nàn sắc thắm
Để trải lòng mình với kỷ niệm xa xưa!

Trường

    Chiều thu chạnh nhớ ngày xưa
Năm mươi năm ngỡ như vừa mới đây
    Nhớ thời trong sáng thơ ngay
Say mê nhiệt huyết dâng đầy con tim

lời

          Bao nhiêu kỷ niệm ở đời
Sâu nặng nhất vẫn là thời học sinh
         Tuổi hoa niên của chúng mình
Chăm ngoan học giỏi, đinh ninh lời thầy.
                        Tác giả: Nguyễn Thị Mậu
Đọc thêm các bài

Đừng

          Bạn ơi hãy nhớ đừng quên,
Công thầy dạy bảo mới nên thành người.
         Giờ đây tóc bạc cả rồi,
Bốn lăm năm trở lại, nhớ một thời đã qua.

Nhớ

Có một thời để nhớ
Có một thời để thương
Có một thời để yêu
Là khi mình xa cách

Mai

Về thăm Hồng Thái mái trường xưa
Phượng hồng rực rỡ, nắng đung đưa
Bao nhiêu kỷ niệm thời thơ ấu
Thấm đượm hồn tôi đến tận giờ.

Đi

1, LÊN ĐƯỜNG
    Kính chào Hà Nội - thủ đô
Mình vào Thanh Hóa thăm cô, thăm thầy
    Hồ gươm biếc nước, xanh cây
Khuê Văn Các, vẫn còn đây, đạo trò.

Để

1.
Tấm hình đen trắng
Tróc lở bụi thời gian
Bốn mươi năm
Một thời để nhớ.

Xưa

Dưới mái trường xưa ở Thạch Đà
Bao nhiêu thế hệ đã đi xa!
Dốc sức, đồng lòng xây dựng nước
Tưng bừng vang khúc khải hoàn ca.

Trường

Vỗ cánh bay xa nay trở về trường cũ
Ước mơ này ấp ủ từ lâu
Thầy trò được gặp lại nhau
Ngỡ ngàng nhìn những mái đầu điểm sương

Day

    Cấp hai em học trường này,
Tròn mười bốn tuổi, nhờ thầy lớn khôn.
     Cuộc đời trèo núi, vượt non,
Lời thầy truyền dạy em còn khắc ghi.

Thái

Nơi đây, tôi dạy học những năm đầu
Kiến thức mới nguyên
                      nhiệt huyết tràn đầy, hăm hở.
Dân còn nghèo nhưng nhưng tình người chân thực

Bạn

Vượt quãng đường dài vào xứ Thanh
Năm mươi năm đã cùng anh
Thầy trò sôi động xây trường lớp
Lớp lớp đàn em đã trưởng thành.

Gặp mặt

     Bốn lăm năm chặng đường dài,
Đò xưa bến cũ còn ai mà chờ?
     Niềm vui, vui đến bất ngờ,
Đò xưa bến cũ bây giờ vẫn đông.

Giáo cũ

    Gặp thầy, mấy chục năm xa
Nghẹn ngào, cứ nghĩ như là đang mơ
     Từ Vĩnh Phúc, từ Thủ đô
Đi vào Thanh Hóa, từng giờ đợi mong

Họp

Bốn mấy năm rồi! Giờ mới lại gặp lại nhau
Bè bạn, thầy trò mắt ngân ngấn nước
Những vòng tay tưởng khó mà buông được
Nghẹn ngào, trò gọi mãi:"Thầy ơi!"

Xưa

   Thẫn thờ trở lại chốn xưa,
Bâng khuâng nhớ cảnh, ngẩn ngơ nhớ người.
   Mấy mươi năm đã xa  vời,
Xốn xang kỷ niệm một thời bên nhau.

Thầy

   Hôm nay con đến thăm thầy,
Để hàn huyên bõ những ngày cách xa.
   Thầy ra đón trước hiên nhà,
Mái đầu đã bạc như pha tuyết dày.

Người

     Vâng lời Bác dạy trồng cây,
Đã thành tết của bao ngày xuân qua.
    Cây mười năm gỗ làm nhà,
Vì trăm năm Bác dạy ta trồng người.

Mẹ

   Mẹ ngồi tựa cửa nhìn ra,
Má nhăn, tóc bạc, mắt nhòa, lệ rơi ...
   Miền Nam được giải phóng rồi,
Nước nhà thống nhất lòng người hân hoan.

Bạ

     Xem trang học bạ thầy phê
Ngỡ thầy đang dẫn em đi trong trường
    Bước nào hẫng hụt, thầy thương,
Ngọt ngào khuyên nhủ nâng từng bước lên

Ngô

   Bốn mốt năm mới về đây!
Trường xưa lớp cũ đổi thay đã nhiều
   Gặp thầy cũ, gặp bạn yêu!
Thỏa lòng mong ước, bao điều nhớ nhung!
                             Tác giả: Lê Thị Cúc
Đọc thêm các bài

Xưa

      Ngày hè tôi trở về đây
Đi thăm trường cũ, những ngày còn thơ.
     Hôm nay thầy gặp lại trò,
Tóc thầy, tóc bạn bạc phơ cả rồi.

Tôi

     Thầy chồng hoa đẹp cho đời
Bao nhiêu thế hệ trò vui - nhớ thầy?
    Thầy tôi dáng dấp hao gầy
Tóc sương - vầng trán vơi đầy nếp nhăn

Quê

      Trò nay đã bạc mái đầu
Ngôi trường yêu dấu in sâu đáy lòng
      Gương thầy mẫu mực sáng trong.
Trò soi, soi mãi gương không bụi mờ.

Ngọc

       Sơ đông trở lại trường xưa
Nắng buông sợi nhớ, gió lùa giọt thương
      Đường đời ghềnh thác bao phương
Thân đê cỏ níu vương vương hẹn thề

Hội

Bạn hữu ngày xưa tụ hội về
Sân trường ầm ĩ tiếng bầy ve
Phượng hồng khoe sắc như chào đón
Xòe tán bàng che giữa nắng hè.

Thơ

Cấp hai Phạm Hồng Thái
Đạt tại xã Thạch Đà
Bao học trò gần xa
Đã về đây học tập.

Nhau

     Mái trường " Hồng Thái" năm xưa
Mấy gian ngói đỏ vẫn chưa phai màu
    Thầy trò khóa cũ gặp nhau
Bốn lăm năm ấy đậm sâu nghĩa tình!
                     Tác giả: Cao Hoài Châu
Đọc thêm các bài

Xưa

    Bao kỷ niệm của thời thơ ấu
Bao ước mơ từ thuở ấu thơ
    Buồn vui thường đến bất ngờ
Thời gian trôi mãi có chờ đợi ai.

Nhớ

Tôi lại gặp anh trong nỗi nhớ
Những tâm hồn còn duyên nợ với nhân gian
Nhớ tiếng trống trường khi hợp, khi tan
Nhớ sân trường ngập tràn hoa phượng đỏ
Tôi lại gặp anh trong nỗi nhớ
Những tâm hồn còn duyên nợ với nhân gian
Nhớ tiếng trống trường khi hợp, khi tan
Nhớ sân trường ngập tràn hoa phượng đỏ

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

Cảm ơn

    Có lẽ công việc của tôi đã sắp thành công. Tôi sẽ có nhiều tiền. Một cuộc sống thật sự tự do và hạnh phúc đang chờ đón tôi. Tôi đang thật sự mong ước điều đó. Dù biết để đi đến thành công, tôi còn phải đi qua cả một chặng đường dài. Nhưng tôi sẽ tiếp tục cố gắng. Biết bao dự định cho một cuộc sống tốt đẹp hơn của tôi đang cần đến tiền. Vì thế, tôi cần phải thật sự cố gắng trong những ngày tới. Vì đây thật sự là những ngày mang tính then chốt cuối cùng, trước khi dự án của tôi được đưa vào hoạt động trong thực tế. Tuy tôi đang dần khắc phục những vấn đề cuối cùng trong dự án. Nhưng những việc cần phải làm vẫn không phải nhỏ. Và trong tôi vẫn còn có khá nhiều những nỗi lo về nó.

Bỏ rơi

     Anh đã trở về nước chưa anh? Em bây giờ giận anh rồi. Tại vì anh đã bỏ rơi em lâu quá. Đã 5 năm rồi còn gì nữa? Những 5 năm xa cách, đã có biết bao sự đổi thay giữa chúng ta. Thời gian đã giúp chúng ta hàn gắn mọi nỗi đau về sự xa cách. Có lẽ chúng ta đã có đủ sức mạnh và nghị lực để đi tiếp. Liệu chúng ta có chọn cách tìm đến với nhau? Em nghĩ là không! Vì chúng mình đã xa nhau, và có lẽ sẽ xa mãi muôn đời. Nếu một ngày mình tình cờ gặp lại nhau. Em nghĩ chúng ta sẽ lại chỉ làm khổ nhau thêm một lần nữa mà thôi. Mình cứ cất bước đi tiếp anh nhỉ. Để thấy trái tim mình còn tươi nguyên. Và trong lòng mình không hằn thêm những vết thương về những ngày cũ.

Ngày dầu

     Thời tiết đang chuyển dần sang cuối mùa Thu, đầu mùa Đông. Cái lạnh ngọt ngào khiến người ta cảm thấy sự ấm áp của căn nhà. Thật tuyệt vời khi sở hữa một căn nhà bạn ạ. Nhờ vậy mà khi nắng, khi mưa, khi gió rét, hay băng tuyết chúng ta luôn được che trở, bảo vệ.

Đơn giản

    Truyện kể rằng, ngày xưa có hai vợ chồng nghèo nhưng rất yêu thương nhau. Họ cùng giúp  nhau làm ăn, rồi kinh tế của gia đình họ trở lên giàu có. Tưởng đã đến thời kỳ cả hai vợ chồng được sung sướng, hạnh phúc. Ai ngờ người chồng lại nảy sinh tình cảm với một người phụ nữ trẻ đẹp khác. Anh ta kiên quyết muốn bỏ người vợ đầu, để sống trọn vẹn với người vợ thứ hai. Nhưng vì phải có trách nhiệm với con cái. Và nhiều việc trong gia đình cần đến bàn tay của người vợ cũ. Cuối cùng anh ta làm một cái nhà nhỏ xíu ở cạnh cái bếp cũ của gia đình, để cho người vợ cũ ra đó ở, tiện việc lao động, chăm sóc ruộng vườn, và các con. Còn anh ta ở trong ngôi nhà to đẹp  do cả hai vợ chồng chồng trước đây xây dựng với người vợ mới.

Hôn nhân

     Vợ chồng là những người sống chung với nhau gần như hết cả cuộc đời. Họ có chung con cái, tài sản, gia đình … Nhưng chính sự quá gắn kết ấy mà nhiều khi con người ta cảm thấy mất hết sự tự do. Người ta cảm thấy đã bị đánh mất cái tôi của mình trong hôn nhân. Vì thế, nhiều người đã giữ cho mình một khoảng trời riêng ngoài chồng, ngoài vợ. Nhất là các ông chồng vốn luôn rất yêu thích những sự mới lạ, và lại có điều kiện kinh tế. Họ có thể có những cuộc tình nhanh chóng, bên ngoài cuộc hôn nhân có vẻ như rất bền vững của mình. Vì thế các nhà tâm lý học từng nói: sự ly dị luôn ngủ cùng hàng đêm với hai vợ chồng.

Thượng lưu

     Một người khôn ngoan và tinh tế  trong xã hội, khi quan sát một con người, chỉ cần qua một vài cử chỉ, lời nói, việc làm của người đó. Họ có thể đoán biết được người đó thuộc tầng lớp nào trong xã hội. Những người thuộc tầng lớp thượng lưu thông thường thì luôn có lối ứng xử nhẹ nhàng. Họ rất điềm tĩnh, và ôn hòa trong cuộc sống. Họ cũng hay tỏ ra chân thành và nhân hậu. Trong khi những người thuộc tầng lớp hạ lưu thì chỉ luôn cố gắng tư lợi về mình, dù chỉ là một mối lợi rất nhỏ.

Trở lại

    Suốt nhiều năm trôi qua, em vẫn chạy trốn chính bản thân mình. Vì em không chịu được nỗi đau chia tay giữa chúng ta. Nó quá lớn, nên em buộc phải quên đi để có thể tiếp tục sống. Bây giờ em đã trưởng thành rồi. Vì thế, em cần phải nhìn mọi thứ với chân, gốc giá trị của nó. Em buộc phải thừa nhận là mình đã chia tay. Em phải chấp nhận một sự thật là em sẽ mãi mãi không trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của anh. Đấy có lẽ là sự lựa chọn của anh ngay từ những ngày đầu quen biết em. Thôi, cuộc tình mình đã vỡ tan thành mây khói từ lâu rồi. Mà có lẽ nó chưa từng là một cái gì đó, để rồi sẽ vỡ tan ra. Tất cả chỉ là tình cảm và sự tưởng tượng của riêng em. Bây giờ em biết, em buộc phải quên anh để có thể đi tiếp. Hình ảnh và những cảm xúc của anh sẽ nhạt nhòa trong ký ức. Với tất cả những chuyện đã qua rồi, xin hãy cứ xa mãi mãi đi.

Bạn

      Con người gần như ai cũng muốn có sự ổn định về mọi thứ. Nhưng bản chất của cuộc sống lại là sự vận động và thay đổi. Mọi sự ổn định chỉ là sự tương đối. Khi còn người có một sự ổn định quá lâu, thì đấy là sự không phát triển, và là dấu hiệu của sự suy thoái. Điều này là rất không tốt.

Vợ

     Mình đã xa nhau, mãi mãi xa nhau rồi. Sao phải đợi đến 5 năm xa cách em mới đủ can đảm để nghĩ và nhớ lại chuyện xưa. Sao mãi đến tận bây giờ em mới chịu thừa nhận, em đã bị anh bỏ rơi. Giờ em chấp nhận sự thật ấy rồi. Em sẽ cố gắng bước đi tìm một tình yêu mới. Đã quá muộn cho một sự khởi đầu mới rồi. Em đúng là một cô gái ngốc!

Chàng trai

     Người đàn ông bình thường trong xã hội luôn có suy nghĩ khách quan. Họ luôn nhìn mọi việc một cách công bằng. Vì thế, trong tình yêu họ cũng như vậy. Một cô gái mà họ chọn để yêu và kết hôn phải thỏa mãn các điều kiện khách quan, để họ có thể trở thành một người vợ tốt, một người con dâu tốt trong gia đình nhà họ. Ngoài ra, người đó còn có khả năng giúp đỡ họ trong sự nghiệp. Trong khi suy nghĩ của một cô gái thì khác. Đa phần đối tượng kết hôn của họ đều dựa trên tình cảm. Người nào chiếm trọn vẹn trái tim của họ, thì sẽ là đối tượng kết hôn của họ. Vì thế các nhà tâm lý học mới nói: Đàn ông yêu bằng sự cân nhắc, còn đàn bà yêu bằng trái tim.

Giàu

     Suy nghĩ của một người đàn ông và người phụ nữ thông thường khác nhau. Có nhà học giả đã nói, đàn ông giống sao Hỏa, còn đàn bà thì giống sao Kim. Mâu thuẫn giữa người đàn ông và người đàn bà thuộc về bản tính. Nhưng chính sự khác nhau giữa thuộc tính của người đàn ông và người dàn bà, lại là sự bổ xung tuyệt vời cho nhau. Giúp cả hai đều gia tăng sức mạnh, hạnh phúc, và thành công hơn trong cuộc sống. Vì thế mà từ khi con người thoát khỏi cuộc sống bầy đàn, như một loài thú. Người đàn ông đã kết hợp với người đàn bà, để tạo thành một gia đình.

Tự lập

     Thế là mấy tháng mùa mưa trên quê hương tôi kết thúc. Bây giờ thời tiết bắt đầu trở nên hanh khô. Và mùa đông đang đến gần. Những tháng mùa mưa, gần như tôi đã không bán được một thùng sơn nào. Vì mùa mưa không phải là mùa xây dựng. Đang bắt đầu cảm thấy mệt mỏi vì khó khăn về kinh tế. Mấy hôm nay, tôi liên tục nhận được những cuộc gọi điện thoại hỏi về sơn dùng trong xây dựng. Tôi rất vui. Dù vẫn chưa nhận được thêm một đơn đặt hàng nào. Nhưng mà có vẻ như việc kinh doanh của tôi đang bắt đầu khởi sắc.

Của tôi

      Tôi sinh ra và lớn lên tại một làng quê nhỏ bé thuộc vùng ngoại ô thành phố. Vì thế, từ nhỏ tôi đã có một cuộc sống rất gần gũi với thiên nhiên. Những thảm cỏ xanh rờn trên con đê bao quanh dòng sông là nơi tôi chạy nhảy, nô đùa ở tuổi ấu thơ. Ngôi nhà của tôi cũng nằm giữa một vùng thiên nhiên thơ mộng. Khi còn nhỏ, tôi luôn phóng tầm mắt ra xa, vượt qua cả phạm vi vùng đất thuộc sở hữu của gia đình tôi. Phía đó có một cái ao nhỏ. Có một vài con chim bói cá với màu lông rất đẹp hay đậu ở gần đấy để bắt cá. Trông chúng như đến từ thiên đường. Chúng biến khoảng không gian nhỏ nơi có cái ao đó biến thành một bức tranh thủy mặc tuyệt đẹp. Tôi nhìn ngắm mãi cũng không chán. Nhất là vào những ngày mùa Thu. Thỉnh thoảng bức tranh yên lặng ấy lại được khuấy động bởi những chiếc lá vàng rơi. Không gian nơi ấy thì tinh khiết đến lạ lùng.

Bản thân

     Một người chị con nhà bác họ tôi vừa mới sang nước Nhật du học. Trong lòng tôi có một chút ghen tỵ với chị ấy. Dù biết điều ấy thật là ngu dại. Nhưng tại sao khi tôi nhìn thấy sự khỏe mạnh, hồn nhiên, và vui vẻ, hạnh phúc trong tình yêu thương của chị ấy, tôi vẫn thấy ghen tỵ? Có lẽ tại do bụng dạ đàn bà của tôi có phần hẹp hòi hay không? Tôi không ghen tỵ vì chị ấy đang được tung cánh bay ở một chân trời mới, học hỏi biết bao điều thú vị và bổ ích, có một tiền đề rộng mở. Mà tôi ghen tỵ với hạnh phúc và tình yêu thương mà mọi người dành cho chị ấy. Chị ấy luôn hồn nhiên và rất hạnh phúc như thế từ khi còn là một đứa trẻ. Ngày nhỏ, tôi rất thích được chạy chơi cùng với chị. Nhưng ngược lại, trong lòng tôi cũng có chút ghen ghét, đố kỵ với chị ấy. Vì chị ấy thật hạnh phúc. Cuộc đời vốn không công bằng. Chị ấy vừa được bố mẹ hết mực yêu thương, lại còn được cả anh trai và chị gái hết mực cưng chiều và giúp đỡ. Gia đình chị ấy thật hạnh phúc. Bố mẹ chị ấy cả đời lao động cực nhọc, vất vả, rồi dành tất cả cho các con. Họ hi sinh cả cuộc đời, chỉ cần các con mình được hạnh phúc sung sướng. Và việc học tập luôn được bố mẹ chị ấy rất đầu tư và quan tâm cho ba anh em nhà chị ấy từ khi còn nhỏ. Dù bố mẹ chị ấy chỉ là những người lao động phổ thông vất vả.

Thuộc tính

    Người phụ nữ vốn là một sinh vật yếu ớt. Thông thường, về mặt trí tuệ và cơ bắp, người phụ nữ thua kém hẳn người đàn ông. Vì thế, cách ứng xử của người đàn ông, và người phụ nữ cũng khác nhau trong xã hội. Người phụ nữ bao giờ cũng mềm mỏng, lấy tình yêu làm trọng. Thậm chí nhiều người phụ nữ trong cả đời chỉ biết đến chồng và con. Chồng và con là bầu trời của họ, là cả thế giới của họ. Nhiều người phụ nữ cũng tham gia la động sản xuất. Nhưng vì sức lực và trí tuệ có hạn, họ chỉ có thể kiếm đủ tiền để lo cho chi phí ăn mặc trong gia đình. Họ có thể là những người nhỏ mọn, và nông cạn trong cuộc sống. Nhưng cả xã hội vẫn chấp nhận và yêu thương họ. Vì đấy là thuộc tính vốn có của đàn bà.

Về

    Em phải làm gì để được quay trở về trong vòng tay anh? Vì một sự thật là em luôn mong nhớ anh. Dù rất lâu rồi mình không gặp lại nhau. Có lẽ lần này chúng mình sẽ rời xa nhau mãi mãi. Một sự thật là anh đã rời bỏ em. Chỉ có điều em cũng làm nhiều việc có lỗi với trái tim mình. Nhưng em chỉ là một cô gái bé nhỏ. Em sống lạc lõng giữa dòng đời, nên đã bị người ta hãm hại, lợi dụng mà thôi. Mà mình đã bao giờ là một cái gì chính thức của nhau đâu anh nhỉ? Tất cả chỉ là những giây phút thăng hoa trong tình yêu. Ngay chính bây giờ, em cũng không biết tên anh chính xác là gì. Điều này thật buồn cười, khi mãi đến tận bây giờ em vẫn yêu anh. 

Của tôi

      Muộn rồi mà tôi không thể ngủ. Cũng không biết vì sao nữa. Có lẽ tôi đang hồi hộp, và lo âu vì tương lai. Hồi hộp vì có thể còn khoảng 20 ngày nữa là tôi sẽ chạm được một tay vào sự thành công. Lo âu vì biết đâu đó chỉ là ảo tưởng của riêng tôi. Còn sự thành công có thể sẽ cách xa tôi cả 6 tháng nữa. Nhưng dù sao thì tôi vẫn đang rất vui. Những ngày qua tôi đã làm việc không nghỉ ngơi. Những ngày tới, tôi cũng sẽ làm việc thật chăm chỉ. Vì thế tôi có quyền tin tưởng vào sự thành công sẽ đến với tôi trong 20 ngày nữa. Chỉ cần tôi cố gắng làm việc. Tôi tin là sự thành công sẽ đến với tôi. Vì đây là con đường đi của riêng tôi. Dù có khó khăn, vất vả như thế nào. Thì nhất định tôi sẽ vẫn đi tới đích. Không lùi bước, đấy là một trong những phẩm chất đạo đức của riêng tôi.

Babilon

        Trở thành một tỷ phú là ước mơ của gần như tất cả những người sống trên trái đất. Nhưng không phải ai cũng làm được điều đó. Chỉ những cá nhân xuất sắc mới có thể kiếm ra rất nhiều tiền, và sở hữu chúng. Theo thống kê mới nhất, thì trên thế giới hiện nay, 80 tỷ phú giàu nhất đang nắm giữ 50% của cải của toàn thế giới. Họ thật là những con người vĩ đại. Nhưng bạn biết người giàu nhất trong lịch sử thế giới là ai không? Xin thưa với các bạn, đó là một người đàn ông xuất thân từ nghề buôn lạc đà, sinh sống ở thành Babilon, của đất nước Babilon vĩ đại trong thời cổ đại. Hẳn bạn biết đến quốc gia này qua kỳ quan thế giới cổ đại là Vườn Treo Babilon. Nhưng người giàu nhất thành Babilon cũng là một nhân vật vô cùng nổi tiếng trong lịch sử kinh tế của nhân loại. Vậy bí quyết gì đã biến một người đàn ông nghèo khổ, sinh sống bằng nghề buôn lạc đà. Lại có thể trở thành người giàu có nhất của thành Babilon nổi tiếng về sự xa hoa, tráng lệ?

tránh xa

      Từ xưa cho đến nay, từ xã hội phương Đông hay trong xã hội phương TâyNgười phụ nữ vẫn được xem là yếu ớt, non yếu trong xã hội. Một xã hội càng văn minh, thì người phụ nữ càng được yêu thương, chăm sóc, và bảo vệ. Với đặc tính yếu cả về sức khỏe lẫn trí tuệ. Người phụ nữ thường hay phải dựa vào một người đàn ông để được chăm sóc, che trở. Dù trong xã hội ngày nay, sự bình đẳng giới đã diễn ra phổ biến trên thế giới. Những người phụ nữ và các trẻ em gái được tạo nhiều điều kiện để học nghề. Rồi có công ăn việc làm, có nguồn thu nhập về tài chính. Điều này giúp họ bớt phải phụ thuộc vào người đàn ông của mình hơn. Dù có nhiều người phụ nữ đã trở thành tổng thống, thủ tướng, doanh nhân thành đạt … thì dù sao họ vẫn cứ là phụ nữ. Họ vẫn là một con người yếu ớt cần được người đàn ông yêu thương, che trở, bảo vệ. Vì thế, một người phụ nữ bình thường nên lấy sự thuận theo người chồng của mình làm nếp sống thông thường. Điều ấy giúp gia đình họ yên ấm, hạnh phúc.

Của tôi

    Ở trên đời, cái gì vốn không thuộc về mình. Dù bạn dùng cách nào để đoạt lấy. Thì cuối cùng nó cũng vẫn không thuộc về bạn. Hoặc ít ra bạn sẽ không thể có được sự hạnh phúc với nó. Và trong tình yêu điều này bộc lộ rất rõ. Vì tình yêu là sự thăng hoa của những cảm xúc, và là sự kết tinh của nhân cách con người. Dù bạn đã dùng ý chí, hay sự lừa dối để đạt được tình yêu của người khác. Thì cuối cùng mọi chuyện cũng sẽ bị vỡ nở. Hoặc sau những phút giây u mê của tình yêu, con người ta lấy lại sự tỉnh táo. Khi nhận thức ra mọi việc, bạn sẽ bị loại. Hoặc ít ra, cuộc sống của bạn sẽ không sung sướng, hạnh phúc gì. Bạn sẽ sống như ngồi trên ngọn cây, bạn cố bám vào cái cây bằng những lời nói dối của mình. Rồi bạn sẽ bám được bao lâu? Bạn có hạnh phúc với điều đó được không?

Tuổi trẻ

     Năm nay tôi đã 32 tuổi, tôi đã bước vào độ tuổi trung niên. Và tôi bỗng giật mình nhận ra, tôi đã lãng phí thời gian trong cả tuổi trẻ của mình vì những thứ tôi không thật sự thích, không thật sự yêu. Kết quả là tôi đã không có gì cả khi tuổi trẻ đã đi qua. Trong khi bạn bè cùng độ tuổi của tôi đã có tiền bạc, gia đình, và con cái. Bây giờ tôi mới thật tiếc vì quãng thời gian đã qua. Về cả sự nghiệp lẫn trong tình yêu, tôi đều có những sự lựa chọn rất sai lầm.

Sự thật

     Từ ngày tôi tốt nghiệp đại học, đập vào mắt tôi là những đồng tiền ít ỏi hàng tháng tôi kiếm được. Đây không phải là giấc mơ của tôi. Với một nguồn thu nhập ít ỏi như thế, tôi làm sao có thể mua nhà? Tôi làm sao có thể mua ô tô? Tôi làm sao có thể thực hiện những ước mơ cháy bỏng trong thời sinh viên của mình? Công việc đi làm thuê khiến tôi cảm thấy bản thân ngày càng bị mất dần đi năng lực, tư duy, và khả năng sáng tạo. Tôi luôn rất thụ động trong công việc. Gần như mọi thứ tôi đều phải làm theo lệnh của giám đốc. Họ vẫn xem tôi là một tài năng. Họ luôn tỏ ra tin tưởng và tôn trọng tôi. Nhưng thật lòng, họ rất khinh bỉ tôi. Đôi khi điều ấy cũng bị phì ra. Còn tôi, tôi không thể trách họ, vì chính tôi đang phải tự đánh mất mình để lấy lòng họ. Tôi đã tự đứng vào vị trí nhân viên, vị trí của một người làm thuê của họ. Vì thế, tôi đã tự hạ thấp giá trị nhân phẩm của mình so với họ.

Của tôi

      Cách đây nhiều năm, mơ ước lớn nhất của tôi là đỗ đại họcƯớc mơ ấy cháy bỏng trong trái tim tôi, từ khi tôi là một cô bé 12, 13 tuổi. Tôi đã cố gắng rất nhiều trong học hành, và tu dưỡng đạo đức để thực hiện ước mơ của mình. Vói tôi trong những năm học phổ thông, đỗ đại học là sự sống. Nếu không đỗ đại học thì tôi sẽ không có cơ hội ngẩng mặt lên mà nhìn mặt bạn bè, làng xóm. Vất vả, cực nhọc trong nhiều năm. Cuối cùng tôi cũng đã đỗ đại học. Đỗ đại học với tôi khi ấy không phải chỉ là một ước mơ. Mà đỗ đại học nghĩa là tôi sẽ bước sang một tầng lớp khác. Tôi sẽ trở thành tầng lớp thượng lưu, trí thức của đất nước. Đỗ đại học, đồng nghĩa với việc tôi sẽ được tự do làm tất cả những gì mình muốn. Vì thế, tôi đã rất hạnh phúc khi đạt được ước mơ đỗ đại học của mình.

Tuổi trẻ

      Ngày là sinh viên tôi rất nghèo. Trong đầu tôi đầy những ý tưởng về kinh tế. Nhưng mà tôi không có tiền. Những đồng tiền ít ỏi tôi tiết kiệm từ chi phí học hành mà mẹ cho không đáng là bao. Chuyện tình cảm của tôi thì tan nát. Vậy là tôi quyết định đi làm thêm. Nhưng đó là quyết định sai lầm nhất trong thời tuổi trẻ của tôi. Tôi đã sai lầm ngay trong quyết định đi làm thêm của mình. Đấy là tôi đã làm thêm cho công ty có người chú là chồng của em gái ruột mẹ tôi làm phó giám đốc. Công ty ấy đặt một văn phòng nhỏ tại nhà riêng của chú ấy. Và tôi là người ngồi làm việc ở đấy.

Bầy đàn

     Ngày học đại học, tôi lựa chọn ở ký túc xá cùng những người bạn học cùng. Tôi đã nghĩ, làm như vậy tôi sẽ có những người bạn thân thiết. Vì những người bạn sống cùng nhau sẽ rất hiểu nhau, và vui. Hơn nữa, tôi cần chuyển toàn bộ trọng tâm cuộc sống của mình ra ngoài xã hội. Vì khi đi làm, tôi sẽ làm việc ít nhất 8 giờ mỗi ngày bên những người xa lạ. Khi đi lấy chồng, tôi cũng sống và chia sẻ cuộc sống của mình với một người người chồng, không cùng chung huyết thống. Cả những người thân của gia đình nhà chồng, vốn chỉ liên hệ với tôi qua người chồng. Họ đều là những người xa lạ. Những đối tác làm ăn, thầy cô giáo … họ đều là người xa lạ với tôi. Tôi cần sống cùng những người bạn, để học cách cư xử tốt với những người vốn không cùng chung huyết thống. Và tôi cũng muốn thay đổi một chút trong nếp sống hàng ngày của tôi. Và với áp lực phải cư xử lịch thiệp với bạn bè, tôi sẽ buộc phải chỉnh sửa lại cuộc sống cá nhân của mình.

Rời xa

      Một trong những sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi là, tôi đã có những lựa chọn sai lầm về chỗ ở. Điều này làm cho tôi trở nên yếu ớt, đần độn, và ngu ngốc đi rất nhiều. Lẽ ra tôi phải lựa chọn nơi ở thuộc về tôi, nơi tôi có nhiều sự hiểu biết, an toàn và giúp tôi sống thoải mái, vui vẻ. Thì tôi lại bị nghe theo sự điều khiển của người khác và đến ở những nơi không phù hợp với mình. Điều ấy đã làm hại tôi vô cùng lớn. Sự thiệt hại và đau khổ với tôi là không thể đo đếm hết được. Giá tôi có bản lĩnh và quyết đoán hơn, thì đâu đến mức đến tận bây giờ, tôi vẫn phải ân hận vì điều đó.

Bất

     Ngày đó với tâm trạng buồn khổ vì thất tình. Hóa ra tôi chỉ yêu đơn phương một người. Chỉ mình tôi chân thành với anh ấy. Còn anh ấy luôn có ý định lấy một cô gái khác làm vợ. Tôi đã gặp và quen một người trên internet. Không cần biết anh ta là người xấu hay người tốt. Tôi đã tâm sự hết mọi thứ trong lòng tôi cho anh ấy nghe. Anh ấy tỏ ra thông cảm với tôi. Rồi anh chính thức theo đuổi tôi. Vượt qua nhiều rào cản của sự thử thách tình yêu của tôi. Tôi đã đồng ý để anh tìm đến gặp tôi. Có lẽ bi kịch của cuộc đời tôi thực sự bắt đầu từ ngày ấy. Anh ấy là người không tốt. Anh ấy đến với tôi vì mục đích xấu. Còn tôi như người vừa đi qua cơn bão. Tôi chẳng còn thiết sống nữa.

Sai lầm

        Cuộc đời mỗi người có một ngã rẽ quan trọng, đó là lựa chọn nghề để học. Nếu bạn lựa chọn sai, bạn sẽ phải trả giá rất đắt. Vì thế, bạn hãy luôn tỉnh táo. Bạn cần biết mình thật sự muốn cái gì, cần cái gì, và cái gì là phù hợp nhất. Đừng vì bất cứ lý do gì mà bạn lựa chọn cái bạn không thật sự thích. Vì không phải thứ bạn thật lòng yêu thích, thì dù bạn đạt được sự thành công, bạn cũng không cảm thấy hạnh phúc. Thực tế thì nếu bạn lựa chọn thứ bạn không thật sự thích, dù đấy là nghề nghiệptình yêu, hay nơi bạn sống. Thì gần như bạn không bao giờ đạt được sự thành công. Bạn sẽ chỉ phí công làm ra những việc vô ích, và làm cho bản thân bị tổn thương và thiệt hại mà thôi.

Nhất

    Không ở đâu tốt bằng việc sống trong chính ngôi nhà của mình. Ngôi nhà thật sự là một tổ ấm yêu thương của mỗi người. Nơi mỗi người tái sản xuất sức lao động sau một ngày vất vả trong xã hội.  Ai cũng cần một ngôi nhà để ở, và một nơi chốn để đi về. Khi nào bạn không muốn trở về căn nhà của mình nữa. Thì đấy là lúc bạn đang gặp phải một vấn đề nghiêm trọng trong cuộc sống của bạn rồi.

Mẹ

      Mẹ của tôi, đấy là người phụ nữ tuyệt vời nhất trên trên thế giới. Dù có khi khắp cả thế giới này, gặp gỡ cả 7 tỷ người trên thế giới. Thì vẫn không có ai tốt với tôi hơn mẹ. Tuy có thể mẹ không phải là người sinh ra tôi, vì trong hai đứa trẻ được sinh ra trong một phòng hộ sinh, một đứa đã không may qua đời. Đứa còn lại là tôi, và bác sĩ nói tôi là đứa con của người phụ nữ khác. Nhưng mẹ đã không chấp nhận đấy là sự thật, mẹ chưa bao giờ chấp nhận đấy là sự thật. Mẹ vẫn luôn nghĩ tôi là con đẻ của mẹ. Và những giọt sữa đầu tiên trong đời, tôi cũng đã bú từ bầu vú của mẹ. Những ngày đầu tiên trong cuộc đời tôi đã luôn ở trong vòng tay yêu thương, sự chăm sóc tận tình của mẹ.

Nguồn

    Đi làm thuê là con đường dẫn người ta đến sự bất hạnh. Những người càng trẻ tuổi, càng cần cố gắng tự lập, để không trở thành người đi làm thuê cho người khác. Vì khi bạn đi làm thuê, tư tưởng, tư duy, và cả cuộc sống của họ sẽ dần phụ thuộc vào người chủ. Mà ở độ tuổi đang phát triển về nhân cách và trí tuệ của bản thân, họ lại như vậy. Thì nhân cách và trí tuệ của họ sẽ không phát triển nữa. Nó còn bị suy kém đi. Điều này là rất có hại cho họ. Nhất là trong cuộc sống về sau của họ.

Bi kịch

      Trong cuộc sống nhiều người có phúc mà không biết đường hưởng. Người có điều kiện gia đình tốt. Có khả năng tự thân lập nghiệp tại quê hương mà không làm. Lại cố gắng xin đi làm thuê cho người khác ở xa quê hương và gia đình. Một người như thế là trái với thói thường ngày của mình. Từ bỏ con người thật sự của mình. Dù có cố gắng duy ý chí với việc đi làm thuê ở xa quê hương. Họ cố gắng biến những thuộc tính đi làm thuê và rời xa quê hương là thuộc tính thường ngày của họ. Nhưng người đó sẽ mãi mãi không bao giờ đạt được điều đó. Vì thói thường ngày thật sự tốt khi dựa trên cái chân, cái gốc, cái cốt yếu của con người họ. Họ mà cố gắng làm sai khác vĩnh viễn bản thân, thì chỉ là sự làm yếu đi bản thân mà thôi. Cuối cùng thì họ sẽ trở thành một người bất hạnh đáng thương. Họ không còn là chính họ nữa, vì họ đã quá sai khác với họ. Cho nên dù ở thế giới thật sự thuộc về họ, hay thế giới mà họ cố gắng ép mình vào. Họ vẫn là một nhân tố dị biệt và non yếu trong xã hội đó.

Ý mình

      Sống ở trên đời, không phải khi nào chúng ta cũng làm được mọi thứ theo ý mình. Nhiều khi chúng ta ước mơ có một mặt trăng. Nhưng thứ mà chúng ta đạt được chỉ là những vì sao. Và chúng ta cũng sống vui vẻ, hạnh phúc vì điều ấy. Vì dù sao chúng ta cũng đã cố gắng hết sức. Nhưng nếu chúng ta ước có mặt trăng, rồi cuối cùng cũng đạt được mặt trăng. Làm được như thế thì có hạnh phúc nào bằng.

Mình

    Một người tài năng, có đạo đức, và có học vấn thì ngồi ở vị trí cao trong xã hội, đấy là một lẽ thông thường. Nhưng cũng có những người tài năng, có đạo đức tốt, có học vấn cao lại không ngồi ở vị trí cao trong xã hội là vì sao? Họ sau này có phải hối hận vì điều ấy không? Vì theo kinh nghiệm của tôi, cái gì trái với lẽ thường đều đem lại sự ân hận cho người ta sau này. Một lối sống tuân theo thói thường hàng ngày của mình, hòa vào thói thường của xã hội nơi mình sống là rất quan trọng. Khi chúng ta làm trái điều đó sẽ rất dễ dẫn tới sai lầm và bị tổn thương. Nhưng trong xã hội này, không thiếu những người có tài năng, đức độ, học vấn cao mà không ngồi ở vị trí cao trong xã hội. Lý do thì nhiều, như đa phần họ còn giữ lấy sự chính giữa của lòng mình.

Tốt

      Có rất nhiều những nhà thông thái đã khuyên bảo chúng ta là hãy luôn là chính mình. Vì đấy là khi bạn mạnh mẽ, tự tin, và hạnh phúc nhất. Nhưng thế nào là chính bản thân mình? Chính bản thân các bạn là con người bình thường mà bạn bộc lộ hàng ngày. Nhưng con người ấy nhiều khi bạn là người không tốt. Vì thế, khi tiếp xúc với mọi người trong xã hội, bạn xấu hổ mà không dám bộc lộ ra. Vì thế mà bạn cố tình che dấu bản thân, biến mình thành một con người khác. Khi bạn làm như vậy là bạn đã tự đánh mất bản thân mình. Và điều ấy chỉ làm cho bạn cảm thấy mệt mỏi, bất hạnh mà thôi. Nhưng nếu bạn luôn bộc lộ con người thật sự của mình với mọi người. Thì tình cảnh của bạn bị rơi vào cũng không khá hơn. Vì bản thân bạn là con người không tốt. Nên mọi người sẽ khinh ghét và xa lánh bạn.

bay

    Bản chất của tình yêu là sự trân trọng. Khi chúng ta đều không thật sự trân trọng mối quan hệ của hai người. Thì dù chúng ta có là bóng hình thật sự trong trái tim của nhau.  Thì chúng ta xa nhau như thế này là đúng lắm rồi. Vĩnh biệt anh, bóng hình trong trái tim em của cả một thời tuổi trẻ. Em phải cất bước ra đi để tìm kiếm tình yêu đích thực của đời mình. Người ấy ở đâu, và đang ở nơi nào trên trái đất? Em phải làm gì để em và người ấy sẽ tạo thành duyên?

Đời

     Cuối cùng anh cũng trở về nước sau 5 năm rời xa quê hương. Anh thì sang nước Pháp để học. Còn mẹ anh sang bên ấy để chữa bệnh. Giờ khóa học của anh đã kết thúc, còn mẹ anh thì cũng đã khỏi bệnh. Ngày mẹ anh và anh trở về nước, tôi đã rất vui. Và vui hơn vì mẹ anh và gia đình vội vã chuẩn bị mọi thứ để tổ chức lễ cưới cho tôi và anh. Điều này làm cho cả tôi và anh đều rất hạnh phúc.

Anh hùng

       Hitler một con người vĩ đại. Tôi thấy rất ngưỡng mộ ông ấy. Ông ấy là một con người anh hùng. Một nhà quản lý thiên tài. Ông ấy đã biến nước Đức từ một nước thua trận trở thành một dân tộc vĩ đại. Tuy đế chế của ông đã bị sụp đổ sau 13 nắm quyền điều hành đất nước. Và ông ấy đã biến nước Đức trở thành một quốc gia đau thương vào loại nhất trong lịch sử của thế giới, do lạm phát tăng cao. Nhưng ông ấy vẫn là một con người vĩ đại.

Hitler

      Gần như cả thế giới đều biết đến danh tiếng của ông trùm phát xít Đức Hitler. Ông ấy đã gieo rắc kinh hoàng đến tất cả nhưng nơi, mà đội quân phát xít của ông ấy đi qua. Nhất là đối với dân tộc Do Thái. Và nước Đức trở lên nổi tiếng trên toàn thế giới nhờ ông ấy. Còn tôi, dù là một người dân thuộc một nước thứ ba, của khu vực Đông Nam Á. Tôi đã biết đến Hitler từ khi tôi còn là một đứa bé. Khi đó tôi còn chưa đi học. Và ấn tượng của tôi về ông ấy rất tốt. Bố tôi không hề nói đến những tội ác của Hitler. Trong những câu chuyện kể của bố tôi, trùm phát xít Đức Hitler giống như một vị anh hùng. Ông ấy là người vô cùng giỏi. Ông ấy luôn biết cần phải làm gì trong những tình huống khó khăn, để giải quyết vấn đề tận gốc rễ. Ông ấy có rất nhiều những người trung thành, dám hi sinh cả tính mạng để bảo vệ ông ấy. Không ai có thể ghiết được ông ấy, không một kế hoạch ám sát nào với ông ấy có thể thành công. Vì ông ấy luôn lường trước được những khó khăn, và nguy hiểm. Vì thế, ông ấy đã luôn vượt qua nó một cách hoàn hảo. Tất nhiên những người có mưu đồ làm hại ông ấy, đều bị ông ấy đưa ra ánh sáng, và trừng trị đích đáng.

Câu lệ

       Một trong những sự khôn ngoan ở đời, là chúng ta cứ sống theo thói thường ngày trong mọi tình huống xảy ra. Nhất là thái độ, cách ứng xử của ta với những biến cố trong cuộc sống. Tuy vậy, chúng ta cũng không nên câu lệ việc đó một cách quá đáng.

Cả vàng

    Thời gian này tôi lại ăn ngủ thất thường, suốt mấy hôm rồi tôi ngủ hết cả buổi sáng. Chắc tại tôi đang cảm thấy chán nản vì mãi cho đến tận bây giờ thành công chưa đến bên tôi. Nhưng không sao, rồi thành công sẽ đến với tôi trong 25 ngày nữa. Chỉ cần tôi cố gắng làm tốt những công việc hiện tại của mình thôi. Nếu tôi không chịu cố gắng làm việc chăm chỉ. Thì có thể đến 100 năm nữa, sự thành công cũng vẫn bỏ rơi tôi. Còn việc ăn ngủ, thì tôi cứ để cho nó tự nhiên đi. Đó là việc đáp ứng nhu cầu sinh học tự nhiên của con người thôi mà. Tôi nhớ ra việc cần phải chăm sóc sức khỏe của bản thân. Chứ cứ để tình trạng này chắc không ổn. Sức khỏe của tôi vốn không tốt. Nếu cứ ăn, uống, ngủ, làm việc không tốt như hiện nay. Chắc đến khi thành công, tôi sẽ không còn đủ sức mà tận hưởng nó.

Nhớ

      Dù anh đã không nắm tay anh đi hết cả con đường. Nhưng em không trách anh. Vì yêu là phải chấp nhận rủi ro. Khi hạnh phúc thì không gì sánh được. Nhưng khi đau khổ cũng không có sự đau khổ nào hơn. Tình yêu đã đến với em quá sớm, khi mà em không đủ trưởng thành để níu giữ tình anh. Khi ghen tuông em đã mù quáng, khi đau khổ em đã gây ra sai lầm. Lúc cần nắm chặt tay anh thì em buông tay. Lúc cần quên anh thì trong lòng em vẫn mãi nhung nhớ!

Của tôi

     Sau một chuỗi ngày dài cố gắng làm việc. Cuối cùng dự án của tôi cũng được chấp nhận. Và tôi đã thu được tiền từ dự án đó. Những đồng tiền ban đầu tuy chưa nhiều. Nhưng tôi tin vào chương trình của nó sẽ làm việc tốt trong nhiều tháng tới. Tôi rất hạnh phúc vì điều đó. Cuối cùng thì tôi đã thành công. Tôi đã trở thành một người thành đạt trong xã hội. Có hạnh phúc nào lớn hơn đối với một cô gái mồ côi, lớn lên trong hai dòng nước mắt của sự tủi hờn, và kinh miệt của những người khác như thế? May mắn cho tôi là tôi đã lựa chọn đúng con đường để đi. Nếu tôi không đầu tư cho bản thân có một nhân cách tốt, một sự nghiệp vững vàng, thì tôi sẽ là gì trên thế giới này?

Khác xưa

    Những ngày này nhiều lúc tâm trạng của tôi rất giống với thời điểm cách đây 17 năm trước. Ngày đó tôi chỉ là một cô nữ sinh lớp 10. Tương lai của tôi vẫn còn rất vô định. Dù có rất nhiều ước mơ, hoài bão cho cuộc đời mình. Nhưng mọi thứ còn phụ thuộc vào những quyết định của riêng tôi. Và cả sự may mắn của tôi nữa. Vì ngày đó, việc lựa chọn nghề nghiệp sẽ khẳng định một ngã rẽ lớn cho cuộc đời tôi. Nhưng đâu phải tôi sẽ quyết định được nghề nghiệp của mình. Vì nó còn phụ thuộc vào việc trúng tuyển hay không trúng tuyển, vào các trường đại học mà tôi lựa chọn để thi. Nhưng ngày đó tôi rất cố gắng vươn lên trong học tập. Tôi muốn mình trở thành một người thành đạt và hạnh phúc trong cuộc sống. Tuy vậy, sự thật thì tôi đã khá hoang mang trong cuộc sống. Ngày đó tôi đã bị tổn thương sâu sắc vì tình cảm gia đình, tình bạn, tình yêu của tuổi mới lớn. Tôi cũng gặp những tai họa từ trên trời rơi xuống. Những tai họa tôi không biết từ đâu. Nhưng chúng đã làm tổn thương tôi sâu sắc.

Biến cố

     Có câu: có mưa bão lớn mới biết sức chịu đựng của cây tùng, cây bách. Có gặp khó khăn, nguy hiểm trên đường mới biết nhân cách, trí tuệ, bản lĩnh, và tình cảm của một con người. Trong điều kiện bình thường thì ai mà chẳng như ai? Thậm chí những người có nhân cách kém cỏi, nhìn còn đẹp hơn cả những người có nhân cách cao thượng. Vì con vẹt có bộ lông đẹp đẽ, sặc sỡ nhiều màu sắc thì thường kém thông minh. Con người mà quá quan tâm đến hình thức bề ngoài, thường là có nhân cách yếu.

Cuộc sống

      Tôi còn nhớ có một nhà vật lý học nổi tiếng từng phát biểu: Nếu cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nâng bổng cả trái đất này lên. Và bây giờ tôi cho rằng phát biểu của ông ấy rất đúng trong nhiều trường hợp. Chứ không phải chỉ là đúng trong vật lý học với chiếc đòn bẩy của mình. Việc ấy giống như việc người ta muốn điều khiển một con bò, người ta sẽ sỏ dây vào vách ngăn hai lỗ mũi của nó, và dắt đi theo ý chúng ta. Muốn ghiết  một con bò, người ta đập một nhát búa vào vết nõm giữa hai sừng của nó. Muốn chiến thắng chàng chiến binh tài giỏi của nước Hy Lạp ngày xưa là Asin, người ta đã nắm chặt lấy gót chân của anh ấy. Và muốn được mọi người yêu mến, kính trọng, thì chúng ta làm việc gì cũng cần dựa trên thói thường ngày của mình. Nếp sống, thói quen sống của chúng ta thật sự là một nền tảng vững chắc để cho ta dựa vào mà làm ra những việc lớn lao, vĩ đại trong xã hội.

Tất yếu

     Bản chất của tất cả các sự vật, hiện tượng trên trái đất đều có sự vận động, biến đổi hàng ngày. Đến vững chắc như núi mà vẫn có hiện tượng nâng lên và hạ xuống. Tất cả các phân tử trong vật chất đều vận động hỗn động, không ngừng. Tuy vậy, sự vận động của chúng vẫn tương đối ổn định quanh vị trí ban đầu của nó. Vì thế, vật nào vẫn cứ là vật ý, chất nào vẫn cứ là chất ý. Con người chúng ta cũng như thế. Nhờ quá trình vận động, thay đổi mà chúng ta từ một đứa trẻ sơ sinh chưa biết gì, chúng ta lớn khôn, hiểu biết, rồi già lão. Tâm hồn, tính cách, và trí tuệ của con người cũng thay đổi theo không gian và thời gian. Nếu chúng ta từ chối sự thay đổi, điều đó có nghĩa là chúng ta không bao giờ tiến bộ, chúng ta chỉ có thể bị thui chột, già lão, và chết đi mà thôi. Vì sự thay đổi là một quá trình tất yếu của một cơ thể sống. Chỉ có điều, chúng ta cần có sự thay đổi sao cho hài hòa, để thích ứng với hoàn cảnh sống hiện tại. Làm được như thế, chúng ta mới có thể sống tốt được.

Ra đi

     Trước cửa nhà tôi có một cô bé mới thuê nhà và mở cửa hàng thời trang. Hôm nay là chủ nhật, cửa hàng của cô ấy đang có mấy người bạn đến chơi. Vốn không quan tâm nhiều lắm đến việc đó. Nhưng đập vào tai tôi là những tiếng cười rất to. Nhìn sang thì thấy bên đó có một cặp trai gái đang đùa giỡn với nhau, xung quanh là rất nhiều bạn bè. Cặp trai gái này vẫn nói chuyện khá đàng hoàng, đứng đắn với nhau. Nhưng mà họ đang ôm nhau. Điều này khiến tôi giật mình. Thì ra các bạn trẻ ngày nay yêu nhau táo bạo thật. Không như thế hệ của tôi trước đây. Vì hiện tại tôi hơn mấy cô bé, cậu bé đó khoảng 10 tuổi.

Mùa

      Mùa Đông lại có vẻ đang đến rồi. Bầu trời nhuộm một màu nâu xám. Trong không gian bắt đầu có hơi lạnh. Cửa hàng thời trang đối diện trước cửa nhà tôi đã treo rất nhiều mẫu thời trang cho mùa Đông này. Tiếp sau mùa Đông lạnh lẽo sẽ là mùa Xuân. Và mùa Xuân sẽ đánh dấu sự kết thúc cũng như sự khởi đầu cho một năm mới. Và ta sẽ chính thức bước sang tuổi 33. Cảm thấy thời gian trôi qua vụt bay. Mới ngày nào tôi vẫn còn là một cô bé tuổi 18, 20 đang ngơ ngác trong dòng đời. Vậy mà bây giờ tôi đã trở thành một phụ nữ trung niên. Tôi vẫn nghèo, nghèo đến xơ xác. Biết bao giờ công việc của tôi sẽ thành công đây? Khi nó thành công, tôi hi vọng sẽ kiếm được tiền từ nó. Giờ thì tôi không mơ mình sẽ giàu có đến mức như thế nào. Chỉ cần có một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc là được rồi.

Yên bình

     Theo tôi, chúng ta cần phải định nghĩa chiến tranh là mất mát, là đau thương. Không có một cuộc chiến tranh nào được xem là chính nghĩa hoàn toàn cả. Vì chiến tranh luôn đi cùng với tôi ác. Đấy là máu và nước mắt. Là sụ thiệt hại đến tính mạng và tài sản của những người dân vô tội. Tôi rất sợ chiến tranh. Cầu mong cả thế giới luôn được yên bình. Và cả loài người luôn được sống trong ấm no, hạnh phúc.

Toàn mới

    Công việc thì đang bộn bề vậy mà cả buổi tối hôm nay, tôi ngồi và nói chuyện trên facebook với một người bạn mới quen. Anh ấy khá hấp dẫn. Và tôi có cảm tình với anh ấy. Thời gian này, khi trái tim tôi sau một thời gian ngủ đông rất dài. Giờ nó rất hay rung động với các chàng trai. Phải rồi, tôi cần phải yêu thương thôi. Vì đã quá lâu rồi tôi không được yêu thương. Mà đúng ra, dù đã 32 tuổi rồi, nhưng tôi chưa có một cuộc tình đúng nghĩa. Tất cả chỉ là những mảnh vỡ vụn vặt không đáng quan tâm. Nhưng dù thế nào, thì chỉ sau khi công việc của tôi thành công, tôi mới bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm người bạn đời của mình.

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016

Khôn ngoan

        Là một người khôn ngoan, tất nhiên chúng ta sẽ lựa chọn những côn ty đang đà phát triển để xin vào làm việc. Điều này sẽ rất tốt cho tương lai của ta. Nếu là một người có tài, ta càng cần phải đến những doanh nghiệp như thế để làm việc, thì mới có cơ hội phát huy hết tài năng của mình.

Vai trò của thủ lĩnh

     Nhìn tình hình công ty phát triển hay không? Văn hóa doanh nghiệp tốt hay xấu? Tất cả đều do khả năng lãnh đạo, điều hành của người chủ công ty mà thôi. Nếu mọi việc trong công ty đều tốt. Mọi người phối hợp với nhau tốt, cư xử với nhau cũng vui vẻ. Doanh nghiệp thu được nhiều lợi nhuận. Thì đấy là việc tốt. Nhà lãnh đạo thật có tài và có đức mới làm được như thế.

Đánh giá con người

     Khi nhìn nhận, đánh giá về một con người. Đôi khi ta nhìn những biểu hiện từ tâm tính, nguyện vọng của con cái họ lại biết khá rõ về họ. Vì con cái là cốt nhục của bố mẹ. Chúng vô tình hấp thụ những thứ thuộc về cốt cách của bố mẹ. Rất nhiều những tật xấu của những đứa trẻ được tập nhiễm từ bố mẹ chúng.

Bản chất con người

     Khi nhìn nhận đánh giá một con người, ta không chỉ xem xét họ ở vị trí công việc những gì biểu lộ ở trong công ty chỉ phản ánh con người họ một phần mà thôi. Đó là con người trong công việc của họ. Cuộc sống thì muôn mặt đời thường. Khi ấy bản chất con người họ mới được bộc lộ rõ.

Sống tốt

     Một người khi đã có uy tín cao trong cộng đồng. Dù không có chức vụ gì thì cũng có sức ảnh hưởng đến rất nhiều người khác. Mỗi hành động, cử chỉ, lờ nói của người đó đều thu hút sự quan tâm, chú ý và sự bình luận của người khác. Vì vậy, người đó cần phải thận trọng trong từng lời nói, việc làm. Tác phong, tư thế cho chuẩn mực.  sự nổi tiếng là con dao hai lưỡi. Nếu ta tốt đẹp, thì tiếng tốt bay xa. Ta vì thế mà được thêm rất nhiều người yêu mến, kính trọng. Nếu ta xấu, thì tiếng xấu sẽ lan truyền rất nhanh. Vì vậy, cuộc sống trong tương lai của ta sẽ trở lên rất khó khăn.

Bài học quý

    Mình ốm rồi! Dạo này mình bị căng thẳng và chịu nhiều áp lực về công việc quá. Công việc thì mãi vẫn chưa thành công. Mình bắt đầu có sự chán nản và mệt mỏi. Tiền thì chưa có. Một cuộc sống bấp bênh và nghèo. Thế mới biết, mình thật kém xa những vĩ nhân đã thành công. Các nhà khoa học có khi thử nghiệm hàng 1000 lần để có một thí nghiệm thành công. Vậy mà mình mới có thất bại 3 lần cho cùng một công việc mà thấy chán nản quá. Dù mình vẫn đang lỗ lực làm lại lần thứ 4 mỗi ngày. Nhưng cảm giác buồn chán là không thể tránh khỏi.

Nghề nghiệp ảnh hưởng đến não

        Theo thống  kê về mức độ sử dụng não bộ của một số ngành nghề trong xã hội. Người ta tiến hành nghiên cứu ở nghề giáo viênkế toánquản lýlãnh đạo và những người làm công. Các nhà khoa học đã chỉ ra rằng, mức độ sử dụng não bộ của ngành giáo viên là 600, kế toán là 800 đến 1000, quản lý hoặc lãnh đạo là từ 1200 đến 1500. Trong khi đó, với những người lao động làm thuê các công việc về cơ bắp chỉ từ 400 đến 100.

Địa vị xã hội

      Người có học vị và vị trí cao  trong xã hội từ xưa cho đến nay vẫn được xã hội tôn trọng. Một mặt xã hội coi trọng họ, nhưng một mặt xã hội cũng đòi hỏi họ phải tốt đẹp hơn người. Một người nghèo khổ, bần hàn đi ăn cắp trong siêu thị một gói bánh để ăn cho đỡ đói. Xã hội sẽ xem đó là một việc bình thường, không đáng lưu tâm. Nhưng một chính trị gia, một ngôi sao giải trí, hay một vị giáo sư của đại học mà ăn trộm một gói bánh trong siêu thị, thì tin này sẽ được đăng khắp các mặt báo trong nước, có khi còn có cả báo quốc tế nữa. Dư luận thì được dịp bùng lên bàn tán xôn xao khắp nơi.

Người làm quê

       Những người đi làm thuê lâu ngày, quen nghe theo mệnh lệnh của người khác. Tư duy tự chủ không phát triển. Não bộ không hoạt động nhiều. Họ dần dần mất đi sự tự chủ. Suy nghĩ của họ dần trở lên nông cạn và u tối. Họ luôn cố gắng làm hài lòng người chủ của mình. Sống phải phụ thuộc vào người chủ. Cuộc sống của họ có khác gì cuộc sống của một đứa bé?

Phụ nữ cần đàn ông

     Trong gia đình cũng như bên ngoài xã hộingười đàn ông vẫn được coi là trụ cột. Họ là đối tượng mạnh mẽ để bảo vệ phần yếu ớt còn lại của thế giới là phụ nữ, người già và trẻ em. Ở nước đức, pháp luật bảo vệ động vật đầu tiên. Sau đó là trẻ em, những người chủ tương lai của đất nước. Tiếp theo là phụ nữ và người già. Họ là những người yếu đuối trong xã hội.