Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Ngây

         Học trò ngày ấy "  ngây ngô",
Chân không dày dép, nắng mưa đội trời.
        Đến trường náo nức một thời,
Bao điều thầy dạy, một đời chưa quên.

Tú cầu

Vươn thẳng lên trời một đóa hoa
Hồng cầu đỏ rực dáng kiêu sa
Ngang dọc phân chia hàng lối thẳng
Ai dệt, ai thêm nét mượt mà

Sự

Chẳng phải giàu sang, cũng chẳng nghèo
Tiền nhiều, của lắm, cũng đi veo.
Nghĩa nặng tình sâu còn đọng mãi.
Trồng người sự nghiệp quý bao nhiêu.
                     Tác giả: Trần Thị Bích Thậm
Đọc thêm các bài

Em

        Mái trường vẫn mãi đẹp tươi,
Bạn bè lớp lớp nên người từ đây.
       Giàu nghèo tình nghĩa vẫn đầy,
Mong bạn vui, khỏe, mong thầy sống lâu.

Quê

            Quê em có một dòng sông,
Quanh năm nước chảy đỏ hồng chân đê.
            Gần xa ai cũng nhớ về,
Mái trường, " Hồng Thái", làng quê, những ngày.

Ước

          Ước gì trở lại ngày xưa,
Thầy là thầy của ước mơ một thời,
        Thầy cho chi thức làm người,
Thầy cho vốn sống vào đời hôm nay.

Học trò

Mái trường Hồng Thái năm xưa,
Biết bao kỉ niệm vẫn chưa phai mờ.
Vui sao cái tuổi học trò,
Vừa tinh nghịch, lại ngay ngô tức cười.